Kể từ khi Huyền Lizzie đảm nhận vai trò dẫn dắt câu chuyện, “ Chúng ta của 8 năm sau” chưa có tập nào vớt vát lại được cảm tình từ khán giả.

Chúng ta của 8 năm sau vốn là tựa phim tình cảm chiếm trọn cảm tình của khán giả bởi mang tới câu chuyện thanh xuân dịu ngọt, không ôm đồm drama. Thế nhưng đó chỉ là ở 15 tập phim đầu tiên với bộ tứ diễn viên chính Hoàng Hà – Quốc Anh – Trần Nghĩa – Ngọc Huyền. Kể từ tập 16, việc thay đổi diễn viên với các gương mặt quen thuộc hơn trên sóng truyền hình, tưởng đâu sẽ giúp phim lôi kéo được nhiều hơn những khán giả, ngờ đâu hiệu quả lại chẳng như mong muốn. Đồng ý là sau 8 năm thì mọi thứ đều đổi khác, ai rồi cũng phải lớn lên, nhưng phim lại thay đổi 180 độ, đã thế lại chẳng hề tốt hơn, thì quả là khiến người xem tuyệt vọng. Và điều khiến khán giả tuyệt vọng nhất chính là Mai Dương – Huyền Lizzie.

Chúng ta của 8 năm sau ngày càng dở: Tất cả là tại Huyền Lizzie! - Hình 1

“Kìa Mai Dương, thế giới này mắc nợ cô à?”

Đây là một bình luận của khán giả sau khi theo dõi 6 tập đầu của phần 2. Mai Dương từng là một cô gái hoạt bát, vui vẻ, hiểu chuyện và có lòng tự trọng rất cao nhưng những gì mà khán giả thấy ở 6 tập phim vừa qua hoàn toàn không có gì liên quan đến Mai Dương trong quá khứ. Khán giả tự hỏi rằng liệu Dương có đang “đi ngược quy luật trưởng thành” khi tất cả những điều tích cực của một người lớn hồi 8 năm trước đều tan biến sạch.

 

Đồng ý là Mai Dương đã trải qua biến cố rất lớn nhưng điều đó không có nghĩa là cả thế giới này đều mắc nợ cô. Từ một cô gái tự tin, tự cao và chủ động, Dương hoá người phụ nữ 30 t.uổi thích làm khổ bản thân và thích đổ lỗi cho hoàn cảnh. Xem câu chuyện của Dương, khán giả chỉ thấy chuỗi những u ám và mệt mỏi, bí bách và bi luỵ. Dù rõ ràng Dương là người tốt, là nhân vật chính diện tuyệt đối, là người rất đáng thương nhưng khán giả lại không muốn phải thương cô. Bởi sự tiêu cực mà cô mang lại, cách hành xử rất lạ lùng đầy sự thù hằn, thái độ bất mãn và bất cần với cuộc đời khiến người xem phát bực.

Chúng ta của 8 năm sau ngày càng dở: Tất cả là tại Huyền Lizzie! - Hình 3

Nhân vật Tùng nói đúng, Dương phải tự thay đổi và trưởng thành mới thoát ra được hố sâu bi kịch mà cô đang tự đào sâu nhưng rõ ràng là biên kịch không muốn thế. Cùng là một câu chuyện, một con người nhưng cách triển khai nhân vật ở hai phần phim khiến khán giả không dám tin đây là cùng một ekip. Dương của phần 2 được triển khai với những chi tiết lê thê, mệt mỏi, mới 6 tập mà tưởng đâu là đằng đằng sáu chục tập phim. Tình tiết Dương muốn mua lại căn nhà chỉ là sự chào đầu cho câu chuyện của phần 2 nhưng đã khiến người xem mất đi sự kiên nhẫn khi Dương cứ cố chấp và nặng nề, còn làm liên lụy tới bạn mình.

Chúng ta của 8 năm sau ngày càng dở: Tất cả là tại Huyền Lizzie! - Hình 4

Chúng ta của 8 năm sau ngày càng dở: Tất cả là tại Huyền Lizzie! - Hình 5Chúng ta của 8 năm sau ngày càng dở: Tất cả là tại Huyền Lizzie! - Hình 6

“Mạch phim bị chậm và khán giả thấy mệt mỏi. Một người có thể trưởng thành sau những bất hạnh, họ thường ko đổ lỗi cho hoàn cảnh rồi làm khổ bản thân như Dương đâu. Lỗi là ở bạn ý, bạn chọn cách sống ko ổn, bạn đối xử/phán xét vs người ruột thịt cũng ko ổn, với mọi người xung quanh cũng vậy.”, “Suy sụp nghèo khổ không có nghĩa là khinh khỉnh, bất mãn với mọi người. Thế giới này mắc nợ gì cô ta à?”, “Qua bộ phim này, biên kịch cho chúng ta biết, trải qua nhiều sóng gió chưa chắc đã trưởng thành”, “Không t.iền mà cứ sống trong quá khứ, rồi lại vay t.iền để sống trong quá khứ. Là sao vậy?”,…

Đây chỉ là một vài trong hằng hà sa số những bình luận thể hiện sự mệt mỏi của khán giả dành cho Dương. Cô bất mãn với cuộc đời nhưng lại khiến khán giả đang cảm thấy bất mãn với chính cô. Khi Dương tự đày đọa bản thân bằng suy nghĩ phải ôm ấp quá khứ, có những hành động mà chẳng ai muốn phải lý giải. Khi không lại chạy sang vay t.iền bạn để mua nhà dù biết thừa bạn cũng chẳng giàu có gì; kiên quyết giữ thái độ khó chịu với bố đẻ, bao năm không chịu mở lòng để đến khi bố tỏ ra lạnh lùng thì lại oán hờn, trách móc,… Ngay cả người ngoài cuộc như Nguyệt cũng hiểu lý do tại sao bố Dương lại muốn dứt khoát với cô, vì ông không muốn liên lụy tới người thân duy nhất này, nhưng Dương thì không hiểu, nói chính xác hơn là cô đang tự ép bản thân không được hiểu. Từ đầu đến cuối, chỉ có Dương là tự đày đọa chính mình rồi lại oán trách giận hờn như thể cả thế giới có lỗi với cô.